Toplist

Top 10 Truyện cười dân gian châm biếm hay nhất

Châm biếm là thủ pháp sử dụng lời lẽ, tranh vẽ hay những màn trình diễn thẩm mỹ và nghệ thuật tinh tế và sắc sảo, cay độc, thâm thuý để vạch trần thực tế xấu xa của những đối tượng người sử dụng và hiện tượng trong xã hội. Truyện cười dân gian xưa cũng có thể có rất nhiều truyện với sắc thái vui nhộn, châm biếm không chỉ có mang lại tiếng cười cho tất cả những người đọc mà nó có nhằm mục đích để phê phán một trong những hành vi xấu của con người trong xã hội. Và thời điểm hôm nay toplist sẽ reviews đến bạn một trong những truyện cười dân gian châm biếm hay nhất nhé.

1


Thu Hoai

Kẻ ngốc nhà giàu

Mái ấm gia đình phú ông có một người nam nhi, tuy đã lớn nhưng đầu óc lờ đờ, lại thường xuyên tiêu tiền hoang phí. Vì muốn con mình nên người, phú ông liền nói:

“Con có lớn mà không tồn tại khôn, thậm chí còn chẳng phân biệt được hạt kê và hạt lúa. Ta muốn để con ra ngoài học hỏi thì mới mong có ngày khá được”.

Người nam nhi nghe vậy cũng đồng ý. Sau lúc rời nhà, anh gặp một người thợ đang tạc hai con sư tử đá.

Nhìn vóc dáng của hai bức tượng, cậu nam nhi thích chí vô cùng, ngỏ ý muốn mua. Người thợ kia cũng biết cậu ngốc nghếch, bèn cố tình hét giá:

“Con sư tử nhỏ giá 3000 lạng vàng, con sư tử lớn thì 5000 lạng”.

Cậu nam nhi thản nhiên gật đầu, yêu cầu người đó đem tượng đến nhà mình, người kia liền mang theo bức tượng sư tử nhỏ về trước. Lúc về tới nhà, cậu vội vàng khoe với thân phụ rằng mình mua được đồ tốt.

Tới lúc tìm thấy tượng con sư tử đá thông thường mà bị hét giá lên tới mấy ngàn lượng vàng, người thân phụ không khỏi than trời mà nói:

“Con dành ra số tiền lớn như vậy để mua thứ đồ vật vô dụng này, thật đúng là đứa con phá gia chi tử. Chẳng trách vì sao mọi người thường bảo ta thế nào thì cũng gặp báo ứng”.

Cậu nam nhi nghe xong lập tức vỗ tay cười lớn:

“Con nói thân phụ nghe, phía trên mới chỉ là báo ứng nhỏ thôi, còn một báo ứng lớn đang chờ phía sau kia kìa”.

Bài học rút ra: Người thiếu kỹ năng và kiến thức và kinh nghiệm sống thường đơn giản vấp ngã và làm ra nhiều việc ngốc nghếch.

Kẻ ngốc nhà giàu
Kẻ ngốc nhà giàu


(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2


Thu Hoai

Ngạo mạn

Có người thư sinh nọ quen thói nói điêu khoác lác, từng nói với bạn mình rằng:

“Từ cổ chí kim, thánh nhân đó là những người khó tìm nhất. Năm xưa Tính từ lúc lúc Bàn Cổ vương khai thiên lập địa, vạn vật sống trên đời không có bất kì ai thậm chí so với ngài. Cho nên ngài được tính là người thứ nhất”.

Nói xong câu này, thư sinh giơ lên 1 ngón tay để xác nhận.

“Sau này là tới Khổng Tử, người am hiểu thi thư lễ nhạc, được mệnh danh là thầy của vạn nhà, không có bất kì ai dám bất kính. Ngài được tính là người thứ hai.” – thư sinh lại giơ thêm một ngón tay, tỏ ý đang đếm.

Thư sinh nói tiếp:

“Từ sau hai người này, không còn tồn tại ai đủ khiến cho tôi cảm thấy nể phục…”.

Thế nhưng chỉ với sau vài giây chần chừ, người nó lại hớn hở quay sang xác định với bạn mình:

“Anh thấy tôi nói có đúng không nào? Bậc thánh nhân trên đời quả nhiên rất ít, tính cả tôi mới có đúng 3 người”.

Bài học rút ra: Ngạo mạn, cuồng vọng thực tế điều ngốc nghếch và sai lầm nhất của đời người.

Ngạo mạn
Ngạo mạn

3


Thu Hoai

Ba trọc

Một người đi chợ, mua được con lợn. Dọc đường về, trời nắng, đang định vào quán bên đường uống nước thì gặp một chú lính lệ. Chú lính lệ hỏi:

– Anh kia, con lợn giá bao nhiêu?

Anh ta thấy thầy quyền cũng ghi chú đến mình và con lợn, liền lễ phép vấn đáp:

– Dạ, hơn quan đấy ạ.

Tên lính liền cho anh ta một bạt tai, rồi mắng:

– Mày láo! Dám nói lợn hơn quan à?

– Dạ, tôi lỡ lời!

Anh van lạy mãi, chú lính mới tha cho. Đi một quãng lại gặp chú khách. Chú khách lại hỏi giá con lợn. Đang hơi ấm ức trong trái tim, anh ta liền bảo:

– Mới phát một vố trắng răng ra rồi, tôi không nói.

Cho rằng anh ta hỗn xược, chú khách đánh cho một gậy bảo:

– Mày lại chế nhạo ta trắng răng à?

Anh ta bỏ chạy thục mạng, nghĩ rằng chơi với những chú khách thế này, chỉ có thiệt thân. Về gần đến đầu làng, anh ta gặp hai ông sư và một chú tiểu đang từ chùa đi ra. Chú tiểu hỏi giá lợn, anh ta càu nhàu:

– Trọc này là ba trọc (ba lượt) rồi, tôi không nói nữa.

Chú tiểu đỏ mặt, đấm anh ta, nghĩ rằng anh ta nhạo sư. Nhưng anh ta cãi: “Chứ không ba trọc à?” rồi đi thẳng vào làng.

Bài học rút ra: Trải qua truyện Ba trọc, người dân muốn gửi gắm đến bạn đọc việc hãy lưu ý đến trước lúc nói ra. Vô tình những câu nói của các bạn sẽ khiến cho người khác hiểu lầm và nhận xét không hay về bạn. Mỗi lời nói cần phải suy nghĩ trước sau kẻo rủi ro sẽ rước họa vào thân.

Ba trọc
Ba trọc

4


Thu Hoai

Chả dấu gì bác

Nội dung truyện kể rằng có một ông lâu ngày đến chơi nhà ông bạn thân. Hai người gặp nhau trò chuyện rôm rả. Chủ nhà mới tìm trầu để mời khách tuy nhiên trong cơi trầu thì chỉ từ mỗi một miếng. Chủ mời mãi thì khách đành phải ăn. Cách một thời hạn không lâu sau đó, ông này vì nhớ chúng ta nên lại đi sang thăm trả. Thấy bạn đến chơi nhà, ông kia mừng rỡ, mời bạn lên nhà ngồi. Lại trò chuyện rôm rả. Bạn đến chơi nên ông này cũng đi tìm trầu để mời bạn, nhưng lạ thay lúc đem ra giữa cơi trầu lại chỉ có một miếng trầu và khẩn khoản mời bạn xơi. Ông khách khen cơi trầu đẹp và nể lời cầm miếng trầu kia lên ngắm và thắc mắc rằng thứ cau của chủ nhà chắc bổ vào dịp trời mưa nên nó lắm xơ nhỉ? Thì chủ nhà lại vấn đáp rằng đó đó là miếng trầu mà ông khách đã mời hôm trước vì ông ngậm trong miệng nên nó hơi bị giập ra.


Bài học rút ra: Câu truyện này lên án tính keo kiệt của người chủ nhà và từ đầu đến chân khách. Và cho tất cả những người đọc bài học thâm thúy rằng ở đời không nên sống mà có tính keo kiệt, vì mình sống keo kiệt với người khác thì người ta cũng sẽ sống keo kiệt lại với mình như vậy.

Chả dấu gì bác
Chả dấu gì bác

5


Thu Hoai

Mẩu truyện quản trị huyện

Một vị quản trị huyện bị cách chức, vì quá uất hận mà ngã bệnh, chỉ thậm chí nằm bẹp trên giường.

BS khuyên: “Thử đọc Thông tin phục hồi chức vụ cho ông ấy xem, biết đâu lại có tiến triển.”

Người vợ nghe thế thì nghĩ bụng: “Đã đọc thì đọc hẳn Thông tin thăng chức lên quản trị tỉnh cho ông ấy sướng một thể.”

Ai dè người ông xã nghe xong thì cười ha hả bật dậy, khoẻ mạnh như xưa. BS thở dài: “Sao lại không nghe lời tôi dặn, tự ý tăng liều thế này chưa chắc đã là hay.”

Quả nhiên, một lúc biết được điều đang ra mắt người ông xã đã phát điên.

Bài học rút ra: Đừng sợ thất bại, hãy kiêu dũng đối diện với nó, đừng để nó ngăn chặn bước đi của chúng ta. Cuộc đời là một hành trình, ai cũng khá được nếm trải nhiều trải nghiệm không giống nhau, thất bại cũng nằm trong đó.

Câu chuyện chủ tịch huyện
Mẩu truyện quản trị huyện

6


Thu Hoai

Rao làng

Ngày trước, dân ngụ cư là người được xem như là thấp kém nhất trong làng. Cho nên, đến Yên Lược, vừa dựng xong túp lều, Xiển đã trở nên bọn lý trưởng bắt ra làm mõ. Một hôm nọ, lý trưởng thấy một chị hàng bát ngồi đi ngoài ở cái bãi rậm đầu làng, liền bắt lấy gánh bát rồi sai Xiển đi mời “làng” ra đình chia phần. Xiển liền vâng vâng dạ dạ, vác mõ đi, cứ sau một hồi mõ “cốc cốc” chàng ta lại rao: “Chiềng làng chiềng chạ! Lắng tai mà nghe mõ rao: Cụ lý bắt được mụ hàng bát đi ngoài bậy ở đầu làng, mời “làng” mau ra đình mà chia phần.”

Nghe nói được chia phần thì bao nhiêu chứ sắc, thân hào, vội vã kéo nhau ra đình. Đến cổng đình, gặp Xiển, ai cũng nhao nhao lên hỏi: “Chia phần gì thế mày?” “Con mẹ hàng bát ấy đâu rồi?” “Có nhiều không hả mày?”. Nghe xong toàn bộ những thắc mắc, Xiển liền lễ phép đáp: “Bẩm cụ già, con mẹ hàng bát đi ngoài bậy ở đầu làng. Dạ, nhiều lắm ạ, một đống to lù lù thế kia, có lẽ một cụ được đến vài ba bát chứ quá nhiều đâu!” Vừa nói, Xiển vừa chỉ về phía hai cái sọt bá đang để ở hè đình.


Bài học rút ra:
Trải qua câu truyện này tác giả muốn lên án thực chất tham lam của con người. Sự tham lam luôn luôn muốn chiếm đoạt tài sản của người khác để làm của riêng. Hình như, câu truyện còn muốn phê phán tính hóng chuyện, tò mò của người khác.

Rao làng
Rao làng

7


Thu Hoai

Tam đại con gà

Truyện kể rằng nhà nọ có ba ông cháu. Hôm nọ, ông sai người cháu đi ra chợ mua giúp ông một đồng mắm và một đồng tương. Thằng bé nhỏ vâng lời ông mang hai cái bát ra chợ mua. Nhưng đi một lúc, mới sực nhớ ra và trở lại nhà để hỏi ông đồng nào mua mắm, đồng nào mua tương. Người ông nói rằng đồng nào mua cũng khá được. Thế là thằng bé nhỏ lại chạy đi ra chợ, một hồi lâu, lại trở về nhà với hai cái bát không trên tay và lại tiếp tục hỏi người ông xem bát nào đựng mắm và bát nào đựng tương.

Người ông nổi giận đánh cho nó mấy roi. Vừa lúc đó bố thằng bé nhỏ đi đâu về nhà, thấy thằng bé nhỏ bị ông đánh nên nổi giận rồi nói rằng: “À! Ông đánh con tôi phải không? Thế thì sợ gì mà tôi không đánh lại con của ông!” Nói rồi tự đánh vào mình một trận nên thân. Người ông tận mắt chứng kiến xong lại phát khùng lên quát: “À! Mày đánh con ông thì…thì ông treo cổ của thân phụ mày lên”. Nói xong ông vội vàng đi tìm dây thừng để treo cổ.

Bài học rút ra: Tam đại con gà là một trong những câu truyện cười dân gian châm biếm được nhiều người tìm đọc nhất. Câu truyện phê phán hành vi tức cười của một ông thày đồ “dốt đặc” mà vẫn còn đấy cố tình giấu dốt. Dù có nỗ lực giấu ra làm sao đi nữa thì càng giấu lại càng lộ cái dốt ra. Cũng trải qua câu truyện này người dân muốn lên án phê phán chê bai một tật xấu của một trong những người trong xã hội đó đó là không chịu học hỏi trau dồi kỹ năng và kiến thức mà lúc nào thì cũng tự cho ta phía trên là tài tốt nhất tuy nhiên bạn dạng thân không biết gì.

Tam đại con gà
Tam đại con gà

8


Thu Hoai

Chiếc mũ

Có một người nọ đội một chiếc mũ dày đi ra ngoài đường. Rủi ro hôm này lại là một ngày trời nắng gắt. Người đó đi được một quãng thì tạm dừng dưới bóng cây để nghỉ ngơi thư dãn một chút, thuận tay lấy chiếc mũ dày trên đầu xuống quạt phe phẩy vài cái cho mát.

Lúc đã cảm thấy mát hơn, thì người đó liền than một câu: “Thời điểm hôm nay nếu không tồn tại cái mũ này, chắc mình sẽ bị chết nóng mất thôi.”

Bài học rút ra: Bài học mà câu truyện này mang lại đó đó là lên án một trong những người đem tác nhân có hại ngộ nhận thành tác nhân có lợi như nguyên nhân tạo ra bị nóng là do đội một chiếc mũ dày lúc trời nắng nóng thì cái mũ dày ấy lại được người đó nghĩ thành vật dụng cứu mát. Và đó đó là nguyên nhân thất bại ngốc nghếch nhất. Qua một trong những câu truyện cười dân gian châm biếm trên, hy vọng bạn đã sở hữu cho mình những trận cười sảng khoái. Đồng thời cùng lúc cũng rút ra cho bạn dạng thân nhiều bài học có ý nghĩa.

Chiếc mũ
Chiếc mũ

9


Thu Hoai

Ăn trấu

Có một thanh niên nọ vốn tính ham ăn, lười làm, gia cảnh trong nhà cũng thuộc dạng nghèo túng. Có lần, chàng trai này vừa ăn trấu cầm hơi thì gặp được một vị quan lớn.

Thấy thanh niên có vẻ ngoài không mấy khá giả, quan lớn liền mời anh ngồi ăn cơm trắng chung với mình. Không ngờ chàng trai nghèo thủng thẳng đáp lại:

“Sáng sớm nay tôi mới ăn thịt chó ở nhà đến no căng bụng rồi. Giờ không muốn ăn thêm nữa, nhưng nếu uống một chén rượu thì chắc cũng tạm được”.

Quan lớn nghe xong liền mời anh uống rượu. Thế nhưng chàng trai ấy chỉ vừa uống một chén đã ói lên ói xuống.

Vị quan nhìn bãi nôn của người thanh niên, thấy bên trong đều là trấu nên mới hỏi:

“Cậu nói ban sáng mới ăn thịt chó, vì sao lại nôn ra toàn trấu thế này”.

Người kia hồi hộp hồi lâu, sau cuối mới nghĩ ra một câu chống chế:

“Thì tôi vốn là ăn thịt chó, nhưng con chó ấy lại ăn trấu chứ sao”.

Bài học rút ra: Những người không biết cách rỉ tai rất ít lúc có được thiện cảm của người khác, mà việc sử dụng ngôn từ thiếu khôn khéo là điểm yếu kém thường gặp ở nhiều người.

Ăn trấu
Ăn trấu

10


Thu Hoai

Cỏ ẩn thân

Một ngày nọ, A vô tình gặp những người lạ, người ấy đưa cho anh ta một nhánh cỏ và nói rằng này là cỏ thần kỳ giúp ẩn thân, chỉ việc cầm nó trên tay thì đi đâu làm gì đều không xẩy ra người khác tìm thấy.

A ngây thơ tin là thật, liền nghênh ngang cầm nhánh cỏ kia ra đường lớn, thản nhiên lấy tiền trong túi người đi đường. Người bị mất tiền định vung tay lên đánh A một bạt tai. Nào ngờ chàng trai ấy vẫn còn đấy tự tin đáp trả:

“Có tốt thì đánh đi, dù sao anh cũng chẳng tìm thấy tôi”.

Bài học rút ra: Phàm là những việc chỉ mang mục đích tư lợi cá thể thì khó tránh khỏi sẽ phạm phải sơ xuất, mà lừa mình dối người vốn là sơ suất khù khờ nhất.

Cỏ ẩn thân
Cỏ ẩn thân

Thể loại truyện cười dân gian châm biếm là đề tài luôn luôn được giới sĩ tử trí thức thời xưa yêu thích. Trải qua những mẩu truyện đó tác giả muốn lên án hay đã kích một điều gì đó so với những kẻ hống hách, cửa quyền, áp chế dân lành mà người ta không thể làm gì được. Để thỏa lòng nỗi lòng uất ức, oán hận của tôi những sĩ tử thường nghĩ ra những câu truyện cười dân gian châm biếm để kể lẫn nhau nghe và cười sảng khoái. Hy vọng với share của toplist những các bạn sẽ có những giây phút thật sảng khoái và có cho mình thật nhiều bài học nhé.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button