Toplist

Top 10 Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay (lớp 12) hay nhất

Rác thải là một trong những nguyên nhân chính kéo theo trạng thái ô nhiễm môi trường xung quanh đáng báo động như thời buổi này. Những các bạn hãy cùng Toplist tìm hiểu về tình hình cũng như mối nguy hại của việc xả rác thải trải qua bài nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi được tổng hợp dưới trên đây nhé!

1


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 1

Ngày này, trên toàn cầu, môi trường xung quanh là vấn đề được quan tâm hàng đầu. Ở những vương quốc tiên tiến, vấn đề giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh được quan tâm thường xuyên nên việc xả rác và nước thải bừa bãi hầu như không hề nữa. Người dân được giáo dục rất kỹ về ý thức bảo vệ môi trường xung quanh sống xanh – sạch – đẹp. Đáng buồn thay VN có một hiện tượng thịnh hành là vứt rác ra đường hoặc những nơi công cộng, không giữ gìn vệ sinh đường phố. Việc làm đã gây tác động trầm trọng đến môi trường xung quanh mà ví dụ ở trên đây là gây ô nhiễm môi trường xung quanh.

Hiện tượng không giữ gìn vệ sinh đường phố có rất nhiều triệu chứng nhưng thịnh hành nhất là vứt rác ra đường hoặc nơi công cộng. Ăn xong một que kem hay một chiếc kẹo, người ta vứt que, vứt giấy xuống dưới đất. Uống xong một lon nước ngọt hay một chai nước uống suối, vứt lon, vứt chai ngay tại chỗ vừa ngồi tuy vậy thùng rác để cách đó rất gần. Tuy vậy, họ vẫn thản nhiên, vô tư không tồn tại gì áy náy. Thậm chí lúc ăn xong một tép kẹo cao su thiên nhiên, họ cũng không mang đến thùng rác mà vo tròn rồi trét lên ghế đá và cứ thế bỏ đi chỗ khác. Không những với những nơi công cộng, ở một số trong những khu phố, con đường có đặt bảng khu phố văn hóa truyền thống nhưng cỏ mọc um tùm tràn ngập, rác rưởi ngập đầy khắp lối đi, mùi hôi không dễ chịu bốc lên suốt ngày. Một triệu chứng thịnh hành khác là một số trong những tài xế chở gạch, đá phế thải ở những công trình xây dựng xây dựng đem đổ khắp nơi và cả xấp xỉ phố.

Con người ta còn vô ý thức đến mức mang xác súc vật chết như chó, mèo, chuột, gia cầm như gà, vịt ném xuống hồ, ao, sông rạch và ra đường. Ở một số trong những hàng, quán bán trên vỉa hè người ta đổ toàn bộ thức ăn dư thừa, nước rửa chén, bát xuống cống tạo cho nước thải bị ứ đọng, cống bị tắc nghẽn. Đáng sợ hơn, ở một số trong những dòng sông những người sống trong những con đò đậu ngay trên sông có những việc làm gây ô nhiễm môi trường xung quanh trầm trọng. Họ vô tư xả rác trên đò xuống sông, đi tiêu đi tiểu xuống sông rồi ngay lập tức lại lấy nước dưới sông lên tắm gội, giặt giũ thậm chí là nấu nướng. Thế nhưng hiện tượng xả rác đó còn lan sâu vào một trong những tầng lớp trí thức trẻ thời buổi này. Dấu hiệu ví dụ ở một số trong những sinh viên làm gia sư. Họ thường đứng ở những ngã ba, ngã tư đường để phát tờ rơi quảng cáo nhóm gia sư của tôi một cách bừa bãi khiến cho khắp đường phố rải rác đầy những tờ rơi.

Những việc làm trên tuy nhỏ nhưng lại gây tác hại vô cùng to lớn. Phải chăng lau chùi thật sạch nhà mình từ phòng khách đến nhà ăn, từ trong nhà ra ngoài vườn là tốt? Còn việc vứt rác bừa bãi, bạ đâu quăng đó cả những nơi công cộng là không quan trọng, không quan tâm không tác động gì đến mình, đến mái ấm gia đình mình. Điều này, mỗi chúng ta cần suy nghĩ lại. Bạn nghĩ sao lúc một thành phố văn minh, giàu đẹp lại ngập tràn trong biển rác? Nó thể hiện hành vi của người vô văn hóa truyền thống, vô ý thức, gây mất vệ sinh và tác động đến tình trạng sức khỏe con người. Người ta vô tư vứt rác xuống sông nhưng họ có nghĩ rằng bao nhiêu người tiêu dùng nguồn nước này để chế độ ăn uống, tắm giặt? Nước không sạch, con người tiêu dùng, chế độ ăn uống, tình trạng sức khỏe sẽ ra sao? Không tồn tại tình trạng sức khỏe tốt thì lực lượng con người sẽ hiến đâng thế nào cho giang sơn lúc bước vào thiên niên kỉ mới với nền kinh tế tài chính công nghiệp, tân tiến. Không ở đâu xa, ngay trong thành phố của con người – nơi con sông Đồng Nai chảy qua phải gồng chịu bao rác rưởi dơ bẩn.

Khu dã ngoại công viên ven bờ sông là nơi sinh hoạt thể dục thể thao của các cụ ông cụ bà ông, cụ bà và cả những thanh thiếu niên trong khu vực. Mọi người đến để thư giãn, hóng mát nhưng nhìn xuống dòng nước ven bờ, nước bẩn theo cống vẫn từng ngày từng giờ ung dung đổ xuống, bao ni lông bị ném xuống trôi bồng bềnh gây phản cảm, mất mĩ quan cả dòng sông. Còn so với những ghế đá vô tội vạ bị những người vô ý thức trét buồn chán kẹo cao su thiên nhiên, lúc có một người nào khác vô tình ngồi lên thì việc gì sẽ xẩy ra? Buồn phiền kẹo sẽ dính chặt vào quần áo của người đó không những làm bẩn quần áo mà còn gây sự không dễ chịu. Và sẽ ra sao lúc người ngồi trên ghế đá kia có một cuộc hẹn quan trọng ? Bạn thấy đó, chỉ cần phải có một hành vi vô ý thức này mà gây tác động đến công việc của người khác. Ngày này, đi đến đâu cũng đều có nhiều người tự hào khoe khu phố mình đang sống là một khu phố văn hóa truyền thống.

Thế nhưng, được đặt bảng khu phố văn hóa truyền thống mà rác rưởi vương vãi khắp nơi gây phản cảm cho những người đi đường. Như vậy họ chẳng khác gì tự mình mỉa mai mình, tự đánh mất thể diện mình và cả khu phố. Cỏ mọc um tùm là ĐK thuận tiện cho sinh sôi nảy nở của loài muỗi. Từ đó phát sinh dịch bệnh sốt xuất huyết – chứng bệnh nguy hiểm đến tính mạng con người của con người. Và việc một số trong những tài xế đổ gạch đá phế thải ra ngoài đường thì sao ? Một con đường đang sạch đẹp bỗng nhiên phải hứng chịu vô số đất đá. Chúng vương vãi khắp nơi gây ùn tắc giao thông. Và cũng trên những con đường ấy đã xẩy ra bao vụ tai nạn giao thông gây đau thương cho nhiều mái ấm gia đình. Không những có gạch đá bị thải ra đường mà còn tồn tại cả xác súc vật nữa.

Như đã kể ở trên, xác súc vật bị quăng bừa bãi khắp nơi. Thịt của chúng dần phân hủy kèm theo là một mùi hôi vô cùng không dễ chịu so với những người vô tình đi qua. Tệ hại hơn, đứng trước nguy cơ tiềm ẩn nở rộ dịch cúm gia cầm H5N1, một số trong những người dân lúc thấy gà vịt chết hàng loạt dường như không báo cho cơ quan thú y xử lý mà người ta đã tự ý ném xác chúng xuống hồ, ao. Này là một việc làm vô cùng nguy hiểm vì nếu lỡ con gà hay vịt ấy mang trong mình mầm bệnh thì dịch bệnh sẽ phát tán trên cả khu vực rộng lớn do nước từ những ao, hồ này sẽ chảy ra sông – nguồn nước sinh hoạt của rất nhiều mái ấm gia đình. Những quán ăn trên vỉa hè cũng đều có những hành vi xả rác trầm trọng. Những thức ăn dư thừa hằng ngày vẫn đổ vào những cống thoát nước. Chúng tạo cho cống không thoát được nước. Vào những ngày mưa lớn, do khối hệ thống cống thoát nước không hoạt động và sinh hoạt hiệu suất cao, nước tràn khắp đường phố, cản trở giao thông. Nhiều lúc nước bẩn tràn ngược vào nhà. Nhìn cảnh tượng ấy, em thật bức xúc, xót xa cho một vẻ mĩ quan bị đánh mất.

Thật đáng nguy hiểm lúc trẻ em thời buổi này lại sa vào hiện tượng vứt rác bừa bãi rất nhiều. Cứ sau giờ chơi là mỗi lớp học lại đầy những vỏ kẹo, vỏ bánh. Điều đó làm phiền lòng rất nhiều thầy cô. Làm sao những thầy, những cô thậm chí toàn tâm dạy học trong một phòng học toàn rác bẩn như vậy. Và thế là việc học tạm gián đoạn để thu gom rác, dọn vệ sinh lớp. Nếu việc này vẫn xẩy ra thường xuyên thì cả lớp sẽ mất bao nhiêu thời hạn học tập và thậm chí thậm chí bị trừ điểm thi đua của lớp. Thật tai hại làm sao !

Ngày thời điểm hôm nay, vị trí VN đã khác đi rất nhiều. VN đã là một thành viên của tổ chức thương mại toàn cầu WTO. Và sau lúc tổ chức thành công Hội nghị thượng đỉnh APEC, con người và giang sơn Việt Nam ta ngày càng được nhiều người tìm đến. Lượng khách quốc tế đến thăm VN ngày càng đông. Mọi người được reviews về nước Việt Nam như là một nước thanh thản, thân thiện. Nhưng lúc tìm thấy những sự việc trên thì liệu họ còn cái nhìn thân thiện về VN chăng ? Hay này là một cách nhìn khác, cái nhìn pha diện về phong thái sống của người Việt Nam. Có lần em đi trên đường và tìm thấy một đoàn khách du ngoạn quốc tế. Lúc đi qua một ngôi trường, tìm thấy những tờ quảng cáo của những nhóm gia sư bị ném vương vãi đầy rẫy trước cổng trường, họ lắc đầu và đi về phía khác. Vừa đi, những người khách vừa trò chuyện. Và từ xa, em thoáng nghe được một câu nói bằng tiếng Anh của một trong số họ: “Người Việt Nam là thế sao ?”. Chỉ là một lời nói nhưng so với em sao thật nặng nề, thật xấu hổ. Lúc đó em đã nghĩ rằng phải chi những tờ rơi kia không được phát một cách bừa bãi, cổng trường không hề rác thì chắc những vị khách trên dường như không nói như vậy.

Chưa lúc nào, ô nhiễm môi trường xung quanh đang thực sự là vấn đề lớn của cả thế giới như thời buổi này. Những chuyển đổi khí hậu và hậu quả khủng khiếp của nó không được xem là dự báo nữa mà thành hiện thực ở khắp nơi. Hiện tượng toàn thế giới hóa El Nino và trái đất nóng dần lên do hiệu ứng nhà kính vẫn ra mắt từng ngày, từng giờ. Điều đáng suy nghĩ là ở trong phần phần lớn, nếu không muốn nói là toàn bộ những hiện tượng trên đều sở hữu nguyên nhân từ con người, từ những hành vi bừa bãi mà trong đó có cả việc xả rác và khí thải bừa bãi. Nói cách khác, những tác hại của việc xả rác mà em đã nêu ra như mất vệ sinh, thể hiện hành vi vô văn hóa truyền thống, gây mất mĩ quan Viral dịch bệnh, tốn kém tiền của trong việc thu gom và xử lý, khiến cho cho những người quốc tế có tuyệt vời không tốt … đều sở hữu nguyên nhân bắt nguồn từ con người. Trước nhất là do những thói quen xấu lười biếng và lối sống lỗi thời ích kỷ chỉ nghĩ đến quyền lợi cá thể của một số trong những người. Họ sống theo kiểu “Của tớ thì giữ bo bo. Của người thì thả cho bò nó ăn”. Họ nghĩ giản dị rằng chỉ việc nhà mình sạch thì được còn bẩn thì có lẽ ai bẩn mặc ai. Những nơi công cộng không phải là của tôi, vậy thì việc gì mà phải mất công gìn giữ. Cứ ném rác vội ra là xong, đã có đội vệ sinh lo lau chùi. Cách nghĩ như vậy thật là thiểu cận và nguy hại làm sao.

Nguyên nhân tiếp theo là do thói quen đã có từ lâu, khó sửa đổi, phải có sự nhắc nhở thì người ta mới không xả rác bừa bãi. Ở những lớp học, hằng ngày, những thầy cô và ban cán sự lớp phải thường xuyên nhắc nhở thì mới giữ cho lớp học sạch đẹp. Nhưng xã hội là một phạm vị rộng to hơn lớp học rất nhiều. Mọi người đều bận rộn với công việc của tôi và không một ai có đủ thời hạn để đi nhắc nhở từng người một. Không được nhắc nhở, con người ta lại trở lại với thói quen trước kia. Nguyên nhân ở đầu cuối là do ý thức về vệ sinh của một số trong những người chưa được tốt. Họ không nhận thức được rằng hành vi của tôi là vô ý thức, phản văn hóa truyền thống, văn minh, phá hoại môi trường xung quanh sống. Trong khi cũng cần phải nói đến việc việc giáo dục ý thức giữ gìn, bảo vệ môi trường xung quanh sống chưa được quan tâm đúng mức, chưa được tổ chức thường xuyên. Tuy vậy trên những phương tiện thông tin đại chúng vẫn có những chương trình lôi kéo ý thức bảo vệ môi trường xung quanh của con người nhưng chúng quá ít ỏi, không thỏa mãn nhu cầu được nhu yếu tìm hiểu và học hòi của người dân.

Do này mà trình độ hiểu biết của người dân còn thấp kéo theo thái độ tuân thủ nội quy nơi công cộng chưa đi vào nề nếp. Mặt khác, nếu so với những nước trên toàn cầu thì việc xử phạt những người vô ý thức cũng chưa thật tráng lệ và trang nghiêm. Ví dụ như ở nước Singapo, chỉ việc ném một mẩu giấy ra đường là đã biết thành phạt tiền rất nặng mùi. Tùy vào mức độ sai phạm mà người vi phạm thậm chí bị đánh giữa đường. Còn ở Việt Nam thì sao? Những người vô ý thức vẫn ung dung như không tồn tại gì xẩy ra vì hình thức xử phạt ở VN quá dễ dàng, nhẹ nhàng chưa đủ sức răn đe.

Non sông ngày càng phát triển trên nhiều nghành nghề dịch vụ, đời sống người dân ngày càng được nâng cao cách nghĩ. Lối sống của mỗi người ngày càng văn minh, tiến độ ứng xử có văn hóa truyền thống. Nhất là trong yêu cầu của cuộc sống đời thường thời buổi này, đường phố xanh – sạch – đẹp là một tiêu chuẩn chỉnh không thể thiếu so với một thành phố văn minh, sạch đẹp. Điều đó khiến cho mỗi người cần phải có ý thức giữ gìn vệ sinh để bảo vệ tình trạng sức khỏe cho phiên bản thân mình và người khác. Nhận thức của người dân phần lớn đã tích cực hơn. Mỗi nhà đều phải gom rác sinh hoạt để đúng chỗ để những cô chú người công nhân vệ sinh đem vận chuyển đến nơi quy định để xử lý. Những việc làm đó thật đáng biểu dương vì không những giữ vệ sinh giữ tình trạng sức khỏe cho cá thể một người một mái ấm gia đình mà còn cho tất cả xã hội.

Chúng ta thấy đó tuy có nhiều người vô ý thức xả rác bừa bãi nhưng tồn tại tuy vậy tuy vậy với những con người này là số lớn những con những người có ý thức vệ sinh rất tốt. Một nhóm bạn trẻ ở thành phố biển nhân ngày nghỉ hè rảnh rỗi đã cùng nhau nhặt rác ở khắp bãi tắm biển, một bà lão lớn tuổi vẫn ngày ngày nhặt những mảnh chai trên cát, làm giảm đi sự nguy hiểm cho những người vui chơi trên biển. Này là những việc làm tốt đẹp đáng cho ta noi theo. Còn những người vô ý thức kia đã đi đến lúc suy nghĩ lại. Hãy thao tác gì đó trước lúc quá muộn. Nạn vứt rác bừa bãi thậm chí được khắc phục dựa trên sự nỗ lực của mỗi người và toàn xã hội. Ngay từ lúc này, ta cần lôi kéo ý thức giữ gìn vệ sinh của mỗi người. Bằng nhiều hình thức như áp phích, panô, những chương trình tuyên truyền trên đài phát thanh truyền hình, những thông điệp cơ phiên bản về ý thức bảo vệ môi trường xung quanh sẽ được truyền đến tới tận tai, tận thị lực của mỗi người thêm phần nâng cao ý thức của người dân. Hơn thế nữa, so với những người ương bướng, cố tình vi phạm cần phải bị xử phạt thích đáng. Không thể nhẹ tay với những con người vô ý thức, tàn phá môi trường xung quanh trầm trọng vì nếu quá dễ dàng với họ thì sẽ mãi không lúc nào xong được trạng thái trên.

Nếu như tiến hành được những việc làm trên thì cuộc sống đời thường sẽ xinh đẹp biết bao. Và có lẽ ở VN cũng không xẩy ra chuyện vớt trên sáu tấn rác mỗi ngày ở một con kênh hay những cái lắc đầu chê trách của khác nước ngoài quốc tế. Mỗi người trong xã hội ai cũng muốn có tình trạng sức khỏe dồi dào, người thân không ốm đau, láng giềng yên ổn nhưng vì nếp sống nếp nghĩ quen thuộc của một số trong những ít người mà còn hiện tượng vứt rác bừa bãi ra nơi công cộng. Thời đại công nghiệp hóa – tân tiến hóa giang sơn không cho phép người dân cứ tiếp tục lối sống, nếp nghĩ như vậy. Hãy khắc phục nó bằng mọi cách thậm chí. Mỗi người chúng ta hãy sống thật tốt đẹp, giữ gìn vệ sinh ở bất kì nơi đâu, trong nhà hay ngoài ngõ, trên cạn hay dưới sông để tạo môi trường xung quanh sống yên lành cho tất cả mình và mọi người, để sở hữu ĐK hiến đâng nhiều nhất cho giang sơn.

Đứng trước xu thế hội nhập thời buổi này, làm thế nào để vươn ra biển lớn, để hòa nhập cùng với bằng hữu ở bốn phương. Thiết nghĩ, cần nhất là một khuôn mặt một diện mạo mới của giang sơn. Một con đường sạch đẹp ở thành phố luôn luôn tạo cho mọi người, nhất là những khách du ngoạn quốc tế một cảm xúc thoải mái. Hãy làm cho mình đẹp hơn dưới con thị lực của mọi người, đừng vì những thói quen xấu của cá thể như vứt rác bừa bãi gây tác động đến mọi người. Hãy xong những hành vi kém văn hóa truyền thống ấy để làm cho cuộc sống đời thường của con người ngày càng tốt đẹp hơn. Và hãy sống theo tinh thần cao đẹp: “Mình vì mọi người, mọi người vì mình”.

So với em thì những hành vi như xả rác bừa bãi nơi công cộng, đổ nước thải sinh hoạt xuống cống, rãnh là những hành vi xấu, đáng chê trách. Chúng gây những hậu quả trầm trọng cho mọi người. Vì vậy mỗi người dân chúng ta và toàn xã hội cần phải nhanh gọn khắc phục hiện tượng đó. Riêng với chúng em – những học viên – người người chủ tương lai của giang sơn thì giờ trên đây cần phải xem lại phiên bản thân mình, điều chỉnh những hành vi của tôi thật đúng đắn.

Đứng trước hiện tượng vứt rác bừa bãi trên, chúng em sẽ tích cực nâng cao ý thức bảo vệ môi trường xung quanh, tuyên truyền cho bằng hữu cùng tuân theo. Mong muốn rằng với việc làm nhỏ đó chúng em đã thêm phần làm cho môi trường xung quanh sống xung quanh trở nên xanh – sạch – đẹp và trái đất sẽ luôn luôn là ngôi nhà chung dễ thương và đáng yêu của toàn bộ thế giới.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)


(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 2

Cùng với sự thành công thái quá của con người trong nghành nghề dịch vụ công nghiệp – dịch vụ, khoa học kĩ thuật thì nó cũng gây những áp lực cho vấn đề môi trường xung quanh của toàn cầu. Ở Việt Nam, ở bên cạnh những vấn đề nhức nhối như hiện tượng xả nước thải trực tiếp ra sông suối, khai thác sa khoáng làm ô nhiễm nguồn nước, còn tồn tại một hiện tượng thịnh hành làm ô nhiễm môi trường xung quanh, này là vứt rác bừa bãi. Có những người ngồi bên hồ chỉ là hồ đẹp nổi tiếng, người ta cũng tiện tay vứt rác xuống.

Xả rác bừa bãi là thói quen của nhiều người. Trong trường học, nhiều học viên sau lúc ăn quà không để rác vào sọt mà vứt lung tung trên sàn lớp, sân trường. Nhiều túi ni lông, giấy thải bay tứ tung nhìn rất bẩn và không dễ chịu. Ở một số trong những mái ấm gia đình, lúc có xe đổ rác thì không mang rác ra xe mà lúc xe đi qua rồi lại vứt ở góc tường, trước ngõ hay gần nơi họ sống. Một trong những người đi xe gắn máy, xe buýt, ô tô. Sau lúc sử dụng thứ gì đó thì vứt luôn luôn vỏ đựng xuống lòng đường. Hay một số trong những người ăn kém, uống nước ngọt bên đường sẵn sàng vứt luôn luôn que kem vỏ chai gần nơi họ ngồi. Và còn biết bao người thiếu ý thức bảo vệ môi trường xung quanh. Họ vứt rác bừa bãi thành thói quen, xả rác bừa bãi nơi công cộng, đường phố.

Vậy, nguyên nhân của hành vi thiếu văn hóa truyền thống này xuất phát từ đâu? Khách quan, thậm chí thấy việc tuyên truyền, giáo dục ý thức cho những người dân của những cơ quan chuyên trách so với việc bảo vệ môi trường xung quanh chưa thực sự cao. Những qui định xử phạt lại thiếu và chưa thật nghiêm khắc. Về chủ quan, ta thấy rất nhiều người không tồn tại ý thức bảo vệ môi trường xung quanh tiện tay thì vứt, cốt sao sạch nhà mình, còn ngoài đường ra sao thì kệ. Họ đâu ý thức rằng những việc làm tưởng như rất thông thường, này lại có tác hại lớn thế nào đến môi trường xung quanh sống của chính họ và những người xung quanh.

Vứt rác bừa bãi phát sinh hậu quả vô cùng lớn. Hành vi này làm xấu phong cảnh thiên nhiên tự nhiên gây mất mĩ quan đường phố. Nguy hại hơn, nó làm cho môi trường xung quanh sống của con người lại ô nhiễm: Vứt rác ra sông hồ làm ô nhiễm nguồn nước, chôn rác không phân hủy làm ô nhiễm đất, làm ô nhiễm không khí, ô nhiễm tầm nhìn. Gây tác động xấu đến những loài sinh vật chứ không kể riêng con người. Tình hình sức khỏe của con người suy giảm, dễ mắc những bệnh về thở, về tiêu hóa, ung thư. Những loại sinh vật sống ở biển, hồ sẽ chết vì nuốt phải rác không phân hủy, chết vì nguồn nước quá ô nhiễm gây hoang mang xã hội.

Bởi vậy, chúng ta phải có những giải pháp hữu hiệu để khắc phục trạng thái này. Ở Sing-ga-po, những người vứt rác ra đường hoặc những nơi công cộng dù là rác rất nhỏ như mẩu thuốc lá hay vỏ kẹo cao su thiên nhiên. Cũng trở thành phạt rất nặng mùi. Đó đó là một kinh nghiệm mà giang sơn ta cần học tập. Cần phải có những hình thức xử phạt thật nghiêm hành vi này. Trong khi, những ban ngành cơ quan ban ngành, những cơ quan tính năng, đoàn thể. Cần thúc đẩy không chỉ có thế việc tuyên truyền giáo dục ý thức bảo vệ môi trường xung quanh cho những người dân để họ không vứt rác bừa bãi. Mặt khác chúng ta cần tích cực trồng cây xanh, phủ đồi trọc giữa môi trường xung quanh Xanh – Sạch – Đẹp.

Tóm lại, vứt rác bừa bãi là hành vi thể hiện trình độ văn hóa truyền thống của mỗi người – Để không biến thành Review là vô văn hóa truyền thống, giữ gìn vệ sinh trong trắng, chúng ta nên vứt rác đúng chỗ.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

3


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 3

Rác thải đang là vấn đề đáng lo ngại của VN hiện nay bởi đi đâu ta cũng phát hiện được những túi rác bên đường, trên vỉa hè hay ở trên mặt hồ công cộng. Và vì thế mà môi trường xung quanh chúng ta sống ngày càng bị ô nhiễm trầm trọng. Chúng ta nghĩ gì về hiện tượng này.

Hiện nay rác thải đang trở thành vấn đề cấp thiết của xã hội lúc ở đâu ta cũng phát hiện những túi rác vứt đầy đường trên vỉa hè. Ở những nơi công cộng người dân càng không tồn tại ý thức lúc vứt rác, vỏ bánh kẹo ngay này mà thùng rác cách họ không xa. Một trong những nơi công cộng sau những dịp lễ tết hay hội chợ lại trở thành những đống rác vứt tràn ngập. Thật khủng khiếp lúc tận mắt chứng kiến cảnh tượng này. Hay ở khu dã ngoại công viên nơi vui chơi giải trí của mọi người với những thức ăn nhanh, đồ uống, kem nhưng ăn xong thì họ lại tiện tay vứt luôn luôn xuống dưới đất mà không suy nghĩ gì tuy vậy này là nơi công cộng có nhiều người qua lại. Hay một số trong những người lại có những hành vi vô văn hóa truyền thống lúc đang ở nơi công cộng.

Những hành vi đó xuất phát từ ý thức của mỗi người. Môi trường xung quanh là nơi chúng ta sống nhưng lại không biết bảo vệ nó mà làm cho nó ngày càng ô nhiễm bởi chính hành vi của tôi. Hành vi này là do chúng ta đã quá chủ quan, đã không hiểu biết nhiều hết được vai trò của môi trường xung quanh với cuộc sống đời thường của tôi. Mọi người chỉ biết học đòi thấy người khác vứt rác là mình cũng vứt rác. Chúng ta thời buổi này thật ích kỉ chỉ biết nghĩ đến lợi ích của phiên bản thân, coi trọng tài sản của tôi hơn sự thật sạch của nơi mình ở.

Và từ hành vi không đẹp ấy mà kéo theo những đống rác ngày càng lớn ở ven đường, ở dòng sông làm mất phong cảnh môi trường xung quanh vốn có của nó. Cảnh sắc đô thị trở nên bị tác động đến tuyệt vời với những khác nước ngoài quốc tế. Những bãi rác để lâu bốc mùi, phân hủy mùi hôi thối bay vào không khí ngấm vào giang sơn ô nhiễm môi trường xung quanh. Bãi rác được xem là nơi sinh sống của những loài muỗi phát sinh ra bệnh sốt rét, loài ruồi bệnh dịch tả, loài chuột lây lan bệnh hạch. Điều đó tác động tới tình trạng sức khỏe con người, bị lâu lan nhiều bệnh, phát sinh nhiều bệnh nguy hiểm. Và vứt rác bừa bãi còn cho thấy ta là một con người không tồn tại ý thức, vị kỉ, sẽ bị người khác phê bình với hành vi không đẹp.

Mà thậm chí nói rằng vứt rác bừa bãi không những là hành vi không đẹp mà còn phát sinh hậu quả trầm trọng tác động đến môi trường xung quanh và đời sống con người. Trên đây là nành động sai cần lên án và phê phán để tránh xong trạng thái vứt rác bừa bãi.

Chính vì thế mà tự mỗi phiên bản thân con người phải có ý thức không nên vứt rác bừa bãi mà vứt vào đúng nơi quy định. Có chiến dịch tuyên truyền cho mọi người giữ gìn môi trường xung quanh trong trắng từ nhà đến xã hội bằng hành vi thực tiễn với những chương trình “Việc tử tế”. Ví dụ bác là một con người đã già mà hành ngày vẫn quét dọn những khu vui chơi giải trí ở ngay địa phương mình. Này là tấm gương của hành vi bảo vệ môi trường xung quanh. Kiến nghị những địa phương xây dựng khu chứa và xử lí rác thải triệt để vì nếu triệu tập rác ở một nơi rồi đốt sẽ làm ô nhiễm môi trường xung quanh và tác động đến sự nóng lên của trái đất. Để tránh đưa qua nhiều rác thải ra ngoài thì mỗi mái ấm gia đình tự phân loại rác.

Có những loại ta thậm chí phơi, ủ, làm phân cho cây trồng. Xã hội thời buổi này càng tiến tới cuộc sống đời thường tân tiến văn minh mỗi con người cần phải ý thức trước việc làm của tôi. Hãy có những hành vi đẹp bỏ rác vào nơi quy định. Từ một người làm sẽ làm cho toàn bộ mọi người tuân theo làm cho môi trường xung quanh xanh-sạch-đẹp. Giữ gìn môi trường xung quanh không biến thành ô nhiễm đó là bảo vệ cuộc sống đời thường của mỗi người.

Từ một hành vi nhỏ là vứt rác đúng nơi quy định nghĩa là bạn đã thêm phần vào việc bảo vệ môi trường xung quanh, xây dựng một cuộc sống đời thường an toàn và tin cậy, thật sạch không biến thành ô nhiễm. Hãy cùng nhau nhau chung tay xây dựng vì một cuộc sống đời thường tốt đẹp hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

4


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 4

Một trong những hệ quả của xã hội tân tiến này là ô nhiễm môi trường xung quanh. Ô nhiễm môi trường xung quanh hiện nay trở nên trầm trọng như vậy một phần là do hành vi vứt rác bừa bãi của con người.

Xả rác bừa bãi là hiện tượng vô cùng nhức nhối trong xã hội thời buổi này. Nó xẩy ra ở khắp mọi nơi, trong khu dã ngoại công viên, vỉa hè hay thậm chí là ở những di tích lịch sử hào hùng, khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Ở nông thôn, ta thậm chí đơn giản phát hiện hình ảnh những bãi rác nằm ngổn ngang bên vệ đường, bốc mùi hôi thối và ngập tràn ruồi bọ. Những con sông, con mương vốn trong xanh bỗng thấy có những túi ni lông nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Còn ở thành phố thì sao? Người ta ăn xong một que kem, cái kẹo, uống xong một chai nước uống thì tiện tay vứt luôn luôn xuống vỉa hè hay lòng đường. Những hàng quán, trung tâm sản xuất không được quản lí ngặt nghèo nên lén lút vứt rác xuống cống, rãnh, ao, hồ. Thậm chí, ở một số trong những điểm du ngoạn, tuy vậy đã có biển cấm xả rác, khách du ngoạn vẫn thản nhiên vứt luôn luôn vỏ kẹo, chai nước uống xuống, biện hộ rằng mình “lỡ tay”, ỷ lại vào những người làm công tác và làm việc lau chùi, vệ sinh.

Chỉ một hành vi thiếu ý thức nhưng lại kéo theo những hậu quả vô cùng nặng nề. Rác không được xử lí sẽ bốc mùi, chất ô nhiễm và độc hại đó bay vào không khí, ngấm vào đất, nước làm hủy hoại môi trường xung quanh ở nơi đó. Rác ứ đọng còn làm tắc cống rãnh, ao hồ, gây ngập úng vào mùa mưa lũ, gây mất phong cảnh đô thị. Những bãi rác cũng là nơi trú ẩn của nhiều loài ruồi, muỗi, sinh vật kí sinh, tiềm tàng thời gian làm việc lây bệnh cho con người. Hơn thế nữa, hành vi xã rác bừa bãi thể hiện một con người thiếu văn hóa truyền thống, thiếu ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh. Một người vô ý thức cũng kéo theo những người khác có hành vi tương tự.

Hành vi xả rác bừa bãi bắt nguồn từ sự thiếu ý thức của chính mình con người. Họ không hiểu biết nhiều hết những hậu quả mà xả rác bừa bãi phát sinh, đồng thời cùng lúc ỷ lại vào những những người có trọng trách lau chùi, vệ sinh môi trường xung quanh. Ở nông thôn, đó được xem là vì thiếu trung tâm xử lí rác thải, kéo theo những bãi rác tự phát không tồn tại sự cho phép của cơ quan ban ngành.

Để chung tay xây dựng một môi trường xung quanh xanh- sạch- đẹp, chúng ta nào hãy cùng nhau phòng ngừa việc xả rác bừa bãi. Mỗi người hãy tự ý thức về hành vi của tôi, bỏ rác đúng nơi quy định, đồng thời cùng lúc nhắc nhở nếu thấy người nào có ý định xả rác bừa bãi. Những tổ chức, cơ quan cơ quan ban ngành cần tuyên truyền cho mọi người hiểu về hậu quả của xả rác bừa bãi cũng như ô nhiễm môi trường xung quanh, thường xuyên vận động người dân tham gia những chiến dịch bảo vệ môi trường xung quanh, giữ gìn vệ sinh làng xóm. Trong khi, nhà nước cũng cần đầu tư xây dựng những khu xử lí rác thải tân tiến, tân tiến, có đội thu gom để rác không hề triệu tập một chỗ. Rác thải nên được phân loại để tái chế, làm phân bón cho cây xanh, hạn chế tối đa việc thải ra môi trường xung quanh. So với những hộ chăn nuôi, làm hầm biogas là một cách hữu ích để tận dụng chất thải động vật, đồng thời cùng lúc không khiến ô nhiễm môi trường xung quanh.

Vứt rác bừa bãi là một hành vi vô ý thức đáng bị phê phán và lên án. Vì thế, để nâng cấp môi trường xung quanh sống xung quanh chúng ta, mỗi người hãy tự tạo lập ý thức vứt rác đúng nơi quy định, cùng nhau xây dựng một xã hội văn minh, tân tiến, không hề rác thải.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

5


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 5

Trong xã hội liên tù tì phát triển như hiện nay thì môi trường xung quanh trở thành đối tượng người tiêu dùng được bảo vệ hàng đầu của toàn thế giới. Ở hầu hết những nước phát triển hiện tượng xả rác bừa bãi hầu như không hề tồn tại do người dân có ý thức cao trong việc bảo vệ môi trường xung quanh. Tuy nhiên, ở Việt Nam, vứt rác bừa bãi vẫn là một vấn nạn đáng lo ngại nhất là trong môi trường xung quanh giáo dục như trường học. Trường học nơi nuôi dưỡng những mầm non của giang sơn, nơi không những dạy ta kiến thức và kỹ năng mà còn rèn luyện ý thức, nhân cách mỗi con người. Vậy mà, vấn nạn vứt rác vẫn tồn tại mỗi ngày hàng tiếng đồng hồ trong những trường học.

Hiện tượng vứt rác bừa bãi là một tình hình đáng buồn ở trường học. Học viên thậm chí vứt rác ở mọi lúc, mọi nơi do theo thói quen, tiện đâu vứt đó. Trên đây là ý thức không được rèn luyện từ nhỏ của người Việt Nam. Ăn xong một que kem, người ta thậm chí vứt ngay vỏ dưới chân dù thùng rác chẳng cách đó bao xa hay người vứt rác thường ném, liệng rác vào thùng từ xa, nếu không trúng vào thùng họ cũng chặc lưỡi cho qua. Vậy nên mới có hiện tượng thùng rác ở bên trong trống rỗng nhưng xung quanh lại đầy rác. Trong lớp học, học viên lúc sử dụng xong thức ăn thường bỏ rác vào ngăn bàn học dù bất kì lớp học nào thì cũng đều sở hữu thùng rác. Tuy nhiên, sự thản nhiên xả rác quen thuộc đến nỗi nhiều lúc trẻ em nghĩ rằng này là điều đương nhiên và không tồn tại gì đáng chê trách. Một hiện tượng khác cũng rất hay xuất hiện ở trường học này là học viên thường vứt rác qua cửa sổ phòng học nếu sát ở bên cạnh là vườn hoa, sân thể dục. Bạn thậm chí tìm bất kể góc khuất cạnh cửa sổ nào khác, vườn hoa hay sân cỏ đầy túi sữa, túi nilon được thả xuống.

Vậy điều gì khiến cho tình hình trên trở nên trầm trọng như vậy? Trước hết, về mặt chủ quan thì điểm quan trọng nhất đó là ý thức của mỗi người. Lúc được ngồi trên ghế nhà trường, có lẽ rằng học viên đã được học tập cũng như rèn luyện về việc không được xả rác lung tung. Tuy nhiên, có tiếp nhận và tiến hành những gì được dạy không lại tùy thuộc vào phiên bản thân người học viên. Thứ hai về mặt khách quan, một số trong những trường học không thỏa mãn nhu cầu đủ số lượng thùng rác trong khuôn viên trường hay thùng rác không được đặt ở những vị trí phù hợp làm học viên phải đi cả dãy nhà mới thậm chí vứt được rác. Một nguyên nhân khác nữa là lúc học viên vi phạm, phụ huynh hay thầy cô nhà trường còn xử phạt quá nhẹ hoặc thậm chí coi đó không phải là lỗi lầm cần phải sửa sai.

Việc vứt rác bừa bãi trong trường học sẽ gây rất nhiều tác hại tác động trực tiếp đến học viên và đặc biệt quan trọng tác động đến môi trường xung quanh, phong cảnh nhà trường. Trước hết, việc vứt rác bừa bãi sẽ gây ô nhiễm môi trường xung quanh nhất là môi trường xung quanh đất, môi trường xung quanh nước và không khí của trường học và khu dân cư xung quanh. Thứ hai, việc vứt rác bừa bãi sẽ tác động trực tiếp đến tình trạng sức khỏe con người, phát sinh nhiều dịch bệnh nhất là những bệnh truyền nhiễm. Muỗi và những loại côn trùng có hại có môi trường xung quanh tạo ra cũng sẽ tác động đến tình trạng sức khỏe lâu dài của học viên, nghề giáo trong trường. Thứ ba, việc vứt rác bừa bãi nếu không được quán triệt sẽ gây ra một thói quen xấu cho thế hệ tương lai. Trường học là nơi nuôi dưỡng những người sẽ xây dựng giang sơn trong tương lai, vì vậy điều thiết yếu là phải xây dựng một thói quen tốt về việc vứt rác đúng nơi đúng chỗ cho học viên, sinh viên.

Để khắc phục cũng như phòng ngừa việc xả rác trong trường học thì việc quan trọng hiện nay là cần tăng cường ý thức, trách nhiệm của mỗi học viên, nghề giáo trong nhà trường về việc vứt rác đúng nơi quy định kể cả những thứ nhỏ nhất. Nhà giáo trong nhà trường luôn luôn phải là tấm gương cho học viên của tôi, họ có ý thức cao trong việc vứt rác đúng nơi quy định thì học viên nhất là lứa tuổi tiểu học mới thậm chí noi theo và học tập. Trong khi, nhà trường nên tăng cường tổ chức những buổi ngoại khóa nói về tác hại của việc ô nhiễm môi trường xung quanh sống để học viên thậm chí làm rõ về sự việc bức thiết cũng như lời kêu cứu của mẹ thiên nhiên tự nhiên hiện tại. Ngoài ra, nhà trường cần phải có những qui định và những hình phạt nghiêm khắc so với những cá thể vứt rác bừa bãi trong khuôn viên trường.

Vứt rác bừa bãi là một thói quen xấu cần phải nâng cấp trong hiện tại để phát triển tương lai. Để một giang sơn thậm chí phát triển thì cần một môi trường xung quanh xanh. Tuy chỉ bao hẹp trong nhà trường nhưng trên đây là nơi khởi đầu cho việc nuôi dưỡng những ý thức tốt đẹp về việc vứt rác đúng nơi qui định.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

6


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 6

Xoay quanh môi trường xung quanh giáo dục là hàng loạt những vấn đề đáng lưu tâm. Tốt có xấu có, mỗi một khía cạnh lại có hai mặt được đưa ra để bàn luận. Mà đặc biệt quan trọng với giáo dục, ở bên cạnh chữ viết, kiến thức và kỹ năng, thành tích thì ý thức của học viên cũng là một mảng không kém phần quan trọng. Ấy vậy mà còn rất nhiều bạn thậm chí học tốt nhưng ý thức lại còn nhiều khiếm khuyết. Nổi cộm lên là hiện tượng xả rác bừa bãi ra sân trường.

Từ một khía cạnh khách quan nhất, thậm chí thấy vứt rác không những có ở một vài học viên mà là một nhóm gồm nhiều bạn và cũng không phải chỉ xuất hiện ở một số trong những trường học mà gần như ở ngôi trường nào thì ta vẫn thậm chí phát hiện, không nhiều thì ít.

Thật đáng chê trách với một số trong những bạn sáng ngủ dậy muộn nên không kịp ăn sáng, mau mau chóng chóng phi xe đến trường và lúc tiện đường đi qua quán bán thức ăn sáng thì mua nhanh lấy cái bánh mì hay hộp xôi. Tới trường có bạn nhanh gọn ăn luôn luôn còn tồn tại một số trong những bạn lại thập thò trong ngăn bàn ăn trong giờ học. Ăn xong thì lười nhác không chịu mang xuống thùng rác lại xả ngay ra lớp học. Hay được xem là vài ba mẫu giấy nháp lén lút ném sang chỗ bạn khác. Hết giờ thi thì xé đề, giấy nháp ném bừa bãi ra phòng thi.

Rác cứ thế mà đầy rẫy trong lớp, ngoài sân. Thử hỏi xem phong cảnh trường học sẽ trở nên thế nào? Mất đi mĩ quan trường lớp, tác động đến lừng danh của trường… Thầy cô vào lớp mất cảm hứng giảng bài, đôi lúc lại phải tốn thời hạn nhắc nhở ý thức của chúng ta, tốn thời hạn bắt chúng ta phải thu dọn. Và trên hết, một lần vứt rác, lần sau lại thế lâu dần sẽ biến nó thành thói quen xấu, suy giảm ý thức của mỗi bạn học viên, tác động đến nhận thức của toàn trường.

Vậy nguyên nhân là do đâu? Trước nhất nó xuất phát từ sự lười biếng và vô trách nhiệm của mỗi người. Con bệnh lười biếng làm chùn bước đi tiến đến thùng rác để bỏ rác, thêm vào này là việc không ý thức được tác hại của việc xả rác mà thậm chí là biết nhưng vẫn cố tình làm. Có lúc là do thấy bạn khác làm vậy mà không biến thành sao nên cũng tuân theo. Trong khi còn do nhà trường quản lí chưa nghiêm ngặt.

Để tinh giảm mà thậm chí là xóa sạch những hành vi xả rác bừa bãi chính mình học viên cần nêu cao tinh thần, trách nhiệm của tôi trong việc bảo vệ, giữ gìn trường lớp sạch đẹp. Sau này là những hoạt động và sinh hoạt giáo dục, tuyên truyền ý thức cho những thành viên khác trong trường. BGH nhà trường cần phải có những liệu pháp xử lí thỏa đáng cho những trường hợp vi phạm nội quy nhà trường mà nhất là những hành vi liên quan đến ý thức của mỗi người học viên như xả rác trong trường học. Chỉ lúc có ý thức từ trong trường thì ra ngoài xã hội mình mới thậm chí tráng lệ và trang nghiêm và đứng đắn hơn trong hành vi.

Kề bên những học viên có ý thức chưa tốt với những hành vi sai lệch như vậy thì cũng còn rất nhiều bạn gương mẫu trong nội quy ở trong phòng trường, vứt rác đúng nơi quy định, giữ gìn phong cảnh trường lớp. Này là những tấm gương tiêu biểu cần phải tuyên dương và noi theo.

Như vậy, xả rác trong trường học là một vấn đề đáng ghi chú. Là một học viên, nhận thức được điều này em tự hứa sẽ nói không với xả rác bừa bãi, tuyên truyền vận động bằng hữu cùng nâng cao ý thức để bảo vệ một môi trường xung quanh học tập xanh, sạch, đẹp.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

7


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 7

Đời sống của con người luôn luôn nối sát và tác động đến môi trường xung quanh. Mọi hoạt động và sinh hoạt dù lớn, dù nhỏ của con người đều không ít tác động đến môi trường xung quanh xung quanh. Muốn có cuộc sống đời thường tốt phải có môi trường xung quanh tốt. Vậy nên ý thức con người trong bảo vệ môi trường xung quanh là hết sức to lớn. Nếu mỗi người không tồn tại ý thức bảo vệ môi trường xung quanh sống thì đời sống của con người sẽ bị tổn hại rất rộng.

Ngày này, vấn đề giáo dục bảo vệ môi trường xung quanh cũng trở nên thịnh hành. Tuy nhiên, việc bảo vệ môi trường xung quanh ra mắt thế nào là tùy thuộc vào ý thức của mỗi người, bởi ý thức quyết định việc làm. Hiển nhiên, một người thì không thể bảo vệ được hay có tác động gì lớn, chỉ lúc toàn bộ mọi người cùng hành vi thì kết quả để lại mới thực sự rõ ràng. Vậy nên nếu mọi người đều không tồn tại ý thức bảo vệ môi trường xung quanh sống thì môi trường xung quanh sẽ dần dần bị hủy hoại.

Mỗi hành vi của con người so với thiên nhiên tự nhiên đều mang ý nghĩa tiêu biểu cho lợi ích hay thiệt hại của hành vi đó. Lúc mỗi người đều vô ý thức, ai cũng sẽ trở thành những kẻ phá hoại. Không người nào nỗ lực bảo toàn thiên nhiên tự nhiên thì đương nhiên thiên nhiên tự nhiên sẽ chống lại con người. Và cho tới lúc không hề bất kể thứ gì thuộc về thiên nhiên tự nhiên thậm chí che chở, hỗ trợ con người, con người sẽ đứng trước bờ vực tự hủy hoại chính mình. Mà thậm chí mỗi cá thể tác động chỉ rất nhỏ đến môi trường xung quanh nên mọi người chủ quan: “tui làm có bao nhiêu đâu, toàn cầu này vẫn rộng lớn vô cùng mà”. Đúng vậy, một mình bạn thì chỉ như vậy nhưng nếu ai cũng như bạn thì toàn cầu này sẽ ra sao? Loài người là một lực lượng khổng lồ. Con người lại thậm chí phá hoại gấp trăm ngàn lần, thậm chí là tỉ lần những gì con người làm ra. Vì vậy, sức “công phá” của con người trở nên thật khủng khiếp với hành tinh này.

Nếu không người nào chăm sóc, bảo vệ môi trường xung quanh, quả địa cầu này sẽ không còn được xem là một hành tinh xanh nữa. Trái đất này cũng như Hỏa Tinh, mãi mãi không hề sự sống. Sự sống xuất hiện ở mọi nơi trên trái đất, tuy nhiên lúc tinh cầu này bị tàn phá nặng nề như con người tàn phá nó bằng những phẩm màu hóa chất ô nhiễm và độc hại, hủy hoại bầu không khí mình đang hít thở. Những trận đánh tranh đã tìm thấy những chất rất là ô nhiễm và độc hại như Dioxin rải trên trái đất, chúng ngấm vào lòng đất. Nhiều đời sau hậu quả khủng khiếp của nó vẫn tồn tại. Nhìn những em bé bỏng dị tật được sinh ra khiến cho người ta đau nhói tim, toàn bộ cũng là do con người hủy hoại môi trường xung quanh và tán sát chính loài người. Những mảnh đất như vậy liệu sự tồn tại kéo dãn dài được bao lâu?

Vậy nên, thay vì mỗi người vứt một túi rác ra sông, ra biển để tạo ra những núi rác bốc mùi làm mất phong cảnh, làm ô nhiễm, mỗi người hãy nhặt rác lên và bỏ vào thùng. Việc làm này tuy nhỏ thế nhưng đã thêm phần lớn trong việc giữ gìn môi trường xung quanh sạch đẹp. Thay vì chặt cây, phá rừng, mỗi người hãy tự trồng cây xanh và tuyên truyền mọi người cùng bảo vệ môi trường xung quanh. Những công việc giản dị như vậy mà so với nhiều người sao khó khăn. Minh chứng, lúc ra biển, dù những bãi tắm biển này nằm trong danh sách những bãi tắm biển đẹp tuyệt vời nhất toàn cầu người ta vẫn dễ thấy những thành phầm của con người nằm rải rác trên bờ cát. Ra đường những cảnh như người ta ăn một chiếc bánh, uống một túi nước rồi đem vứt toẹt ra đường mà không hề bận tâm vẫn dễ phát hiện tuy vậy thùng rác ngay trước mặt đó.

Toàn bộ những việc làm thiếu ý thức bảo vệ môi trường xung quanh chung này là triệu chứng của sự vô ý thức. Sự vô ý thức đó phát sinh hậu quả khủng khiếp. Người ta chỉ chú trọng đến những cái tiện, cái lợi trước thị lực mà quên đi hậu quả sau này sẽ để lại cho con cháu thế hệ sau. Những động vật rất hiếm đang bị tuyệt chủng, những cánh rừng bị tàn phá, diện tích S đất rừng phủ xanh càng giảm, diện tích S đồi trọc càng tăng là bao nhiêu hậu quả khủng khiếp lúc thiên nhiên tự nhiên phẫn nộ sẽ ập xuống đầu con người.

Không một lực lượng cảnh sát, bảo vệ môi trường xung quanh nào thậm chí đi theo toàn bộ mọi người để bắt phạt, không đội ngũ dọn vệ sinh đặc nhiệm nào thậm chí bảo vệ môi trường xung quanh hoàn thiện được. Toàn bộ là ý thức của mỗi người. Mọi người phải tự ý thức việc làm của tôi là bảo vệ môi trường xung quanh sống của tôi. Có như vậy Trái Đất này mới là một hành tinh vĩnh cửu của sự sống.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

8


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 8

Ngày này, những khu di tích lịch sử hào hùng, danh lam thắng cảnh, khu đô thị đều đang gặp phải vấn nạn này là hiện tượng vứt rác bừa bãi.

Không khó để nhận ra môi trường xung quanh sống của con người đang ngày càng trở nên ô nhiễm. Chúng ta thậm chí đơn giản thấy rác thải ở bất kể nơi đâu: vỉa hè, sông hồ, khu di tích, khu du ngoạn,… Càng những nơi triệu tập đông người, lượng rác thải không đúng nơi quy định càng lớn, nơi nơi đều sở hữu rác bẩn kiến môi trường xung quanh ngày càng ô nhiễm.

Để giữ gìn vệ sinh mội trường rất nhiều nhân công vệ sinh đã phải lau chùi những thứ rác thải bừa bãi đó nhưng vẫn không nổi một ngày, rác thải lại xuất hiện. Vậy nguyên nhân ở đâu?

Nguyên nhân đó là ở ý thức của mỗi người dân chúng ta. Khắp những vỉa hè đường phố có rất nhiều những loại vỏ kẹo, túi bóng, tờ rơi,… làm mất mỹ quan. Nguyên nhân là bởi vì lúc nhận được tờ quảng cáo, người ta xem xong rồi vứt luôn luôn ra đường, chỉ với sau một thời hạn ngắn, mặt đường sẽ phủ ngập giấy rác. Ăn một que kem, gói kẹo, họ cũng liền thuận tay ném vỏ xuống mặt đấy rồi đi qua không một chút suy nghĩ về hành vi sai trái của tôi. Hay hành vi những hàng quán bày bán trái phép trên vỉa hè đổ toàn bộ những thức ăn dư thừa, nước thải xuống cống khiến cho cống bị ứ đọng, tắc nghẽn…

Những trường học cũng đều có một khung cảnh tương tự như vậy. Vỏ kẹo, túi bóng, giấy rác tràn ngập khắp sân trường sau mỗi giờ ra chơi. Sau mỗi buổi học, cả phòng học là những mẩu giấy to, nhỏ nằm trên mặt đất.

Ở những nơi triệu tập đông người, trạng thái vứt rác bừa bãi càng trở nên thịnh hành. Mọi người đến những vị trí du ngoạn, bãi tắm biển trải thảm ra để chế độ ăn uống, vui đùa nhưng lúc trở về, ít ai có ý thức lau chùi chai lọ, rác thải do mình vừa bày ra. Hoặc sau mỗi trận bóng, những nhân viên vệ sinh lại bận rộn thu dọn rác thải ở khán đài do người theo dõi ném ra trong suốt trận đấu.

Trạng thái vứt rác thải bừa bãi đã trở nên rất thịnh hành ở giang sơn ta, tác động trầm trọng đến mỹ quan và môi trường xung quanh. Nguyên nhân chủ quan là do ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh của mỗi người vẫn tồn tại thấp, ném rác ra đường là hành vi được họ gật đầu và rất “thuận tay” lúc làm điều đó trong cả lúc thùng rác cách họ không mấy bước đi.

Nguyên nhân khách quan thì phải nói đến việc là do khối hệ thống thùng rác chưa được phân bố hợp lý nên vì không tìm được thùng rác nên người ta vứt rác xuống đường chăng? Do đó, ngoài việc phải nâng cao ý thức bảo vệ môi trường xung quanh của người dân, cơ quan ban ngành cũng cần phải sắp xếp thêm nhiều thùng rác để người dân có nơi vứt rác phù hợp, để tinh giảm trạng thái vứt rác bừa bãi ở khắp mọi nơi như hiện nay.

Môi trường xung quanh là không khí chung sống của toàn bộ con người chúng ta, vì vậy mỗi người cần nâng cao ý thức của phiên bản thân và xã hội để loại bỏ hiện tượng vứt rác bừa bãi trong cuộc sống đời thường. Cùng nhau chung tay xây dựng một không khí xanh không rác thải, đẹp trong tâm địa người dân và khác nước ngoài thăm quan.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

9


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 9

Con người sau những cuộc cách mạng nhận thức, cách mạng nông nghiệp từ hàng vạn năm về trước, cho tới cuộc cách mạng công nghiệp mới ra mắt cách trên đây khoảng 500 năm đã ngày càng chứng tỏ vị trí bá chủ của tôi so với hành tinh. Từ một động vật nằm tại giữa chuỗi thức ăn, chúng ta đã có bước nhảy vọt lên đứng đầu chuỗi và có những tác động mạnh mẽ và tự tin đến môi trường xung quanh xung quanh. Nếu như trước trên đây chúng ta tác động cơ bản đến động thực vật những thứ cung ứng nguồn thực phẩm cho chúng ta mỗi ngày, thì đến ngày thời điểm hôm nay việc công nghiệp hóa tân tiến hóa, cùng với sự Thành lập và hoạt động của hàng loạt thành phầm nhân tạo ngày càng gây những tác động tiêu cực đến môi trường xung quanh trên toàn bộ những khía cạnh nguồn đất, nước, không khí và nhiều chủng loại sinh học. Trong số đó xả rác bừa bãi là một hành vi tưởng nhỏ nhưng lại có sức tác động kinh khủng tới môi trường xung quanh.

Hình như so với cư dân của một số trong những vương quốc trong đó có Việt Nam, việc xả rác bừa bãi nó không phải là một hành vi có chủ ý mà thực tiễn nó đang trở thành một thói quen ăn sâu vào trong máu, bằng một nguyên do nào khác người ta nghĩ rằng vứt một chiếc rác ra môi trường xung quanh rộng lớn như Trái Đất thì nó chẳng đáng là bao, vài hôm sau, vài tháng sau, kiểu gì cái rác ấy nó chẳng biến mất. Nhưng biến mất bằng phương pháp nào thì họ không cần phải biết, cũng chẳng thèm quan tâm! Đôi lúc tôi thấy thật khó hiểu lúc người ta sẵn sàng vứt một chai nước uống đã uống hết ngay ra đường, trong lúc trước mặt họ đã có sẵn một thùng rác xanh lè, đang há miệng mời chào bằng câu từ vừa thân thương vừa mệnh lệnh “hãy bỏ rác vào thùng” hoặc khẩn khoản hơn chút thì là “xin cho tôi rác” ví dụ điển hình.

Nhưng thật đáng buồn dù có ngọt ngào, có khẩn khoản hơn vậy thì cũng chẳng thể lay động được trái tim sắt đá của một cơ quan con người thời buổi này. Những người thích vứt rác ngay lúc họ đã tận dụng triệt để nó, chứ chẳng muốn cần thêm một giây một phút nào nữa. Rác bẩn, phải không? Tôi xin xác định là không, bởi vì nó vừa mới rời khỏi miệng của quý vị vài giây trước đó thôi, có ai dám tự nói miệng tôi giống cái thùng rác, nên cần phải giục ngay cái thứ vừa chạm vào một trong những cách nhanh gọn không? Không nói tới ngoài đường hay khu dã ngoại công viên, thậm chí thùng rác để hơi xa, nhưng có những chỗ như quán ăn thậm chí sọt rác đặt ngay dưới bàn ăn, chỉ đợi thực khách vứt những thứ dư thừa vào sao cho thuận tiện nhất. Nhưng vẫn không! Người ta lại chẳng thích thế, cuối buổi làm lúc nào thì cũng thấy những cô cậu nhân viên làm thêm cũng phải còng sống lưng để quét từng cái vỏ tôm, cái khăn ăn nhàu nhĩnh, cái xương gà, cái vỏ ốc được vứt tung tóe dưới mặt đất. Còn sọt rác ư? Thậm chí anh chủ còn muốn đem xuất bán cho bà đồng nát để thu lại ít vốn liếng.

Ngoài đường phố, khu dã ngoại công viên, quán ăn, thì những khu đất trống và ven sông, ven biển cũng trở thành chỗ vứt rác lý tưởng của rất nhiều người. Lần này họ không vứt vài ba cái khăn ăn hay vỏ ốc mà người ta vứt hẳn cả hàng bao, hàng túi mặc cho cái biển gỗ trơ trọi ghi dòng chữ rõ ràng “cấm xả rác”. Chung quy lại việc xả rác, vứt rác bừa bãi so với người mình đang trở thành một thói quen khó bỏ, trở thành một trò tiện tay, thậm chí đôi lúc cái sự vứt rác nó còn trở thành cuộc tranh cãi nảy lửa trong số những bà hàng xóm với nhau, lúc bà này lén lút nửa đêm đem rác sang để ở cổng nhà bà kia ví dụ điển hình. Thật không ngoa lúc nói rằng xả rác bừa bãi đang trở thành một thứ “văn hóa truyền thống” tệ hại của người Việt Nam.

Nguyên nhân cho thứ văn hóa truyền thống ấy cơ bản tới từ chính ý thức của mỗi con người, không phải họ không biết đọc, không phải họ không tìm thấy thùng rác, mà căn phiên bản rằng họ không thích, hoặc lạ lẫm với việc bỏ rác vào thùng, hoặc giả sử họ thấy việc ấy văn minh quá, không phù hợp với người mình ví dụ điển hình. Một điều nữa là VN trung tâm vật chất đến ngày thời điểm hôm nay cũng chưa thực sự hoàn thiện, thùng rác được phân bố khá ít, phải đi dạo một {khoảng cách} xa mới có thùng rác. Không nói tới việc thỉnh thoảng lại có kẻ nửa đêm đi ăn trộm cả thùng rác, không biết đem về nhà đựng rác hay là đem bán sắt vụn, đó vẫn được xem là một ẩn số. Sau cuối là pháp lý VN vẫn tồn tại chưa xuất hiện những luật đạo nghiêm khắc để xử lý so với hành vi xả rác bừa bãi, việc vứt rác đúng nơi quy định trọn vẹn tùy thuộc vào ý thức và đạo đức của từng cá thể. Thế nên “văn hóa truyền thống” bạ đâu vứt đấy vẫn là chuyện hiển nhiên xẩy ra ở Việt Nam ta.

Và cái “văn hóa truyền thống” kinh khủng ấy đã đem về cho môi trường xung quanh những tác động thật ghê gớm. Người vứt rác luôn luôn nghĩ rằng, mình chỉ tiện tay vứt một mảnh giấy nhỏ, một chiếc chai nhỏ, thế nhưng đâu lúc nào nghĩ rằng toàn cầu này nếu như có 7 tỷ rưỡi con người cũng vứt như họ thì tôi dám chắc chỉ trong 1 tháng, Trái Đất sẽ không hề chỗ cho con người ở, bởi đống tháng cao như núi đang tràn ngập khắp nơi, và chúng ta chính thức ngồi trên đống rác là có thật. Chưa tính bạn xả một chiếc túi ni lông ra đất, thì phải mất đến 500 năm để nó phân hủy trọn vẹn, việc túi ni lông hay bất kể vật liệu plastic nào tồn tại trong đất cũng làm khó sự sinh sôi và phát triển của cây xanh. Mà cây xanh vốn cho chúng ta khí ô xi để hít thở, tiêu thụ giúp chúng ta khí các-bô-níc, chúng ta sẽ chết nếu thiếu oxy, như vậy có phải là việc xả rác cũng đồng nghĩa với việc bạn tự giết chết mình và đồng loại hay sao sao.

Không những vậy lượng rác thải chìm trong đất cũng gây tác động lớn đến quy trình trồng trọt, sản xuất nông nghiệp, tác động đến quality nông sản. Những rác rưởi thải ra sông, suối, hồ, biển trở thành thứ giết chết những sinh vật sống dưới nước, một là vì chúng ăn nhầm, hai là vì nguồn nước ô nhiễm và chúng không thể sống nổi lúc bị nhiễm độc. Không những vậy chính con người chúng ta cũng phải gánh chịu hậu quả gián tiếp lúc ăn tôm cá được đánh bắt từ nguồn nước ô nhiễm. Việc xả rác không đúng nơi quy định, cạnh bờ sông, bên phía ngoài khu dân cư, lâu dần những rác thải không được xử lý đúng cách dán sẽ trở thành một đống phế thải bốc mùi, thu hút ruồi bọ và những loài gặm nhấm như chuột, chúng sinh sôi nảy nở và trở thành những vật chủ trung gian truyền bệnh nguy hiểm. Còn mùi hôi thối sẽ trở thành nguyên nhân chính gây ô nhiễm không khí, gây không dễ chịu lúc hít phải.

Những khí độc qua đường thở vào phổi con người, tích tụ và gây những bệnh tiềm ẩn hoặc những chứng viêm và lây nhiễm đường thở, viêm phổi,… Rác rưởi bị vứt bừa bới vô tình lọt xuống cống thoát nước lâu ngày trở thành những đám ùn tắc lớn, gây ngập lụt đường xá mỗi lúc mùa mưa đến, khiến cho giao thông bị trì trệ, ách tắc. Ngoài ra việc rác rưởi bị vứt bừa bãi khắp nơi cũng làm mất mỹ quan môi trường xung quanh sống, gây những tuyệt vời xấu với khách du ngoạn quốc tế về Việt Nam, làm giảm tuyệt vời tốt đẹp mà VN đã cất công xây dựng với quốc tế. Việc thiếu ý thức giữ gìn vệ sinh cũng phát sinh những khoản tổn thất vào ngân sách nhà nước, lúc phải tiến hành thu gom xử lý, vệ sinh sông hồ, thông cống,… Không những vậy nó được xem là một thói quen xấu, triệu chứng sự kém văn minh, thiếu ý thức của con người, hành vi vứt rác bừa bãi của thân phụ mẹ trở thành tấm gương xấu cho tầng lớp thiếu nhi.

So với vấn nạn xả rác bừa bãi của hàng triệu người từ thành thị đến nông thôn, thì cách duy nhất là nâng cao nhận thức của người dân về tác hại của việc xả rác, bằng những bài tuyên truyền đánh trực tiếp vào lợi ích của mỗi cá thể. Để mỗi một người đều thậm chí hiểu được hành vi xả rác của tôi ngày thời điểm hôm nay sẽ mang lại cho phiên bản thân và con cái những nguy hại gì. Những khẩu hiệu tuyên truyền cần phải tiến hành thường xuyên tại những khu vực công cộng, nhiều người qua lại, nhất là trong nhà trường, những cơ quan tổ chức, hoặc trải qua những phương tiện truyền thông, sao cho nguồn thông tin thậm chí vươn tới mọi miền giang sơn, ai cũng thậm chí tiếp cận và thấu hiểu.

Trong khi việc tổ chức những chương trình tình nguyện thu gom rác cũng cần phải tiến hành hiện thường xuyên hơn với những chủ đề và khẩu hiệu không giống nhau, tiến hành thu gom, lau chùi khu vực bờ biển, bờ sông, những khu dân cư, xung quanh trường học, cơ quan,… nói tóm lại sống ở đâu thì làm ở đó. Sau cuối là ngoài để người dân tự ý thức thì nhà nước cũng cần quản lý và vận hành và tìm thấy những quy định, những hình thức phạt cảnh cáo, răn đe, thích hợp để xử lý những trường hợp xả rác bừa bãi, gây hại cho môi trường xung quanh và bộ mặt xã hội.

Tóm lại, việc bảo vệ môi trường xung quanh cho tới thời điểm hôm nay nó không được xem là trọng trách của riêng một tổ chức, một cá thể, hay một vương quốc riêng lẻ nào nữa mà là của toàn toàn cầu. Mỗi chúng ta cần phải có ý thức giữ gìn và bảo vệ môi trường xung quanh sống xung quanh, không những là để bảo vệ phiên bản thân chúng ta mà được xem là bảo vệ, duy trì sức sống và cống hiến cho hành tinh mãi về sau. Hãy làm cho con cháu chúng ta được hưởng một cuộc sống đời thường tốt đẹp, một môi trường xung quanh xanh sạch, đừng để chúng phải căng mình đương đầu với hàng loạt vấn đề nguy hại tới từ hành vi vô ý thức của thân phụ anh.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

10


Bình An

Bài văn nghị luận về hiện tượng xả rác bừa bãi ở VN hiện nay số 10

Ngày này, trên toàn cầu, môi trường xung quanh là vấn đề được quan tâm hàng đầu. Ở những vương quốc tiên tiến, vấn đề giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh rất được chú trọng nên việc xả rác và nước thải bừa bãi hầu như không hề nữa. Người dân được giáo dục rất kỹ về ý thức bảo vệ môi trường xung quanh sống xanh – sạch – đẹp. Đáng buồn thay, ở VN, hiện tượng vứt rác ra đường hoặc những nơi công cộng, không giữ gìn vệ sinh đường phố rất thịnh hành. Việc làm này đã gây tác động trầm trọng đến môi trường xung quanh mà ví dụ ở trên đây là gây ô nhiễm môi trường xung quanh. Chúng ta nào hãy cùng nhau tìm hiểu về hiện tượng này.

Hiện tượng không giữ gìn vệ sinh đường phố có rất nhiều triệu chứng nhưng thịnh hành nhất là vứt rác ra đường hoặc nơi công cộng. Ăn xong một que kem hay một chiếc kẹo, người ta vứt que, vứt giấy xuống dưới đất. Uống xong một lon nước ngọt hay một chai nước uống suối, vứt lon, vứt chai ngay tại chỗ vừa ngồi tuy vậy thùng rác để cách đó rất gần. Thậm chí lúc ăn xong một tép kẹo cao su thiên nhiên, họ cũng không mang đến thùng rác mà vo tròn rồi trét lên ghế đá và cứ thế bỏ đi chỗ khác. Khu dã ngoại công viên, nơi sẽ là mang thai không khí yên lành, sạch đẹp, giúp con người thư giãn, hay chùa chiền, vốn là nơi tôn nghiêm cũng không tránh khỏi hiện tượng này.

Bến tàu, nhà ga, kênh rạch đâu đâu cũng đều có rác. Một triệu chứng thịnh hành khác là một số trong những tài xế chở gạch, đá phế thải ở những công trình xây dựng xây dựng đem đổ khắp nơi và cả xấp xỉ phố. Con người ta còn vô ý thức đến mức mang xác súc vật chết như chó, mèo, chuột, gia cầm như gà, vịt ném xuống hồ, ao, sông rạch và ra đường. Ở một số trong những hàng, quán bán trên vỉa hè người ta đổ toàn bộ thức ăn dư thừa, nước rửa chén, bát xuống cống tạo cho nước thải bị ứ đọng, cống bị tắt nghẽn. Thế nhưng hiện tượng xả rác đó còn lan sâu vào một trong những tầng lớp trí thức trẻ thời buổi này. Dấu hiệu ví dụ ở một số trong những sinh viên làm gia sư. Họ thường đứng ở những ngã ba, ngã tư đường để phát tờ rơi quảng cáo nhóm gia sư của tôi một cách bừa bãi khiến cho khắp đường phố rải rác đầy những tờ rơi. Trong lớp học, sân học, học viên cũng ngang nhiên xả rác ở hộc bàn, góc lớp, hành lang,…

Nguy hiểm hơn cả là trạng thái trung tâm bệnh viện chôn rác xuồng lòng đất ngay ở bên cạnh khu dân cư, hay mới trên đây là vụ nhà máy sản xuất bột ngọt Vedan đã thải nước xuống dòng sông Thị Vãi mấy chục năm biến dòng sông thành dòng sông chết. Vậy do đâu mà hiện tượng xả rác bừa bãi lại tràn ngập như vậy? Nguyên nhân trước tiên là do những thói quen xấu lười biếng và lối sống lỗi thời ích kỷ chỉ nghĩ đến quyền lợi cá thể của một số trong những người. Họ sống theo kiểu

“Của tớ thì giữ bo bo

Của người thì thả cho bò nó ăn ”

Họ nghĩ giản dị rằng chỉ việc nhà mình sạch thì được còn bẩn thì có lẽ ai bẩn mặc ai. Những nơi công cộng không phải là của tôi , vậy thì việc gì mà phải mất công gìn giữ. Cứ ném rác vội ra là xong, đã có đội vệ sinh lo lau chùi. Cách nghĩ như vậy thật là thiển cận và nguy hại làm sao. Nguyên nhân tiếp theo là do thói quen đã có từ lâu, khó sửa đổi, phải có sự nhắc nhở thì người ta mới không xả rác bừa bãi. Ở những lớp học, hằng ngày, những thầy cô và ban cán sự lớp phải thường xuyên nhắc nhở thì mới giữ cho lớp học sạch đẹp. Nhưng xã hội là một phạm vị rộng to hơn lớp học rất nhiều.

Mọi người đều bận rộn với công việc của tôi và không một ai có đủ thời hạn để đi nhắc nhở từng người một. Không được nhắc nhở , con người ta lại trở lại với thói quen trước kia. Việc giáo dục ý thức giữ gìn, bảo vệ môi trường xung quanh sống chưa được quan tâm đúng mức, chưa được tổ chức thường xuyên . Tuy vậy trên những phương tiện thông tin đại chúng vẫn có những chương trình lôi kéo ý thức bảo vệ môi trường xung quanh của con người nhưng chúng quá ít ỏi , không thỏa mãn nhu cầu được nhu yếu tìm hiểu và học hỏi của người dân . Do này mà trình độ hiểu biết của người dân còn thấp kéo theo thái độ tuân thủ nội quy nơi công cộng chưa đi vào nề nếp. Một phần là do sự quản lý và vận hành, kiểm soát của những cơ quan tính năng chưa ngặt nghèo, kém hiệu suất cao,… chưa xuất hiện hình thức xử lý nghiêm khắc những cá thể, đơn vị, công ty vi phạm, hay nói cách khác là biết mà làm ngơ. Cứ thử phạt thật nặng một người nào khác xả rác ra đường phố làm gương, thì còn ai dám xả rác nữa.

Với tình hình vứt rác bừa bãi hiện nay, thì những hậu quả kéo theo nó cũng không phải nhỏ. Trước tiên là gây tác động đến tình trạng sức khỏe của người dân. Rác bị xả bừa bãi liên tục, ngày càng nhiều nếu không được thu dọn sẽ bốc mùi, gây ô nhiễm môi trường xung quanh không khí. Nguồn nước bị ô nhiễm nặng do dân cư ven những con sông thải chất thải sinh hoạt xuống sông, tệ hại hơn, họ còn ném xác gia cầm bị H5N1 xuống sông. Người dân chẳng may sử dụng phải nguồn nước này, hay sống gần những bải rác sẽ dễ mắc những bệnh về đường ruột, bệnh ngoài da, bệnh tình đau thị lực hột… Đặc biệt quan trọng gần trên đây ở VN có nhiều người tử vong vì bị tiêu chảy cấp do nhiễm vi khuẩn tả từ nước bị ô nhiễm. Về vấn đề kinh tế tài chính mà nói, ngành chịu tác động nhiều nhất là ngành nuôi trồng thủy sản.

Do môi trường xung quanh sinh thái bị ô nhiễm, cá tôm chết nhiều hoặc bị bệnh tác hại trầm trọng đến sản lượng, kinh tế tài chính người dân và tốn kém nhiều tiền bạc trong việc cải tạo môi trường xung quanh. Rác trong lớp học, sân trường, nếu không thu dọn trong lúc này sẽ bốc mùi hôi thối không dễ chịu, tác động đến tình trạng sức khỏe và sự tiếp thu bài của học viên, sự truyền đạt kiến thức và kỹ năng của nghề giáo và còn làm tác động đến vẻ đẹp của ngôi trường. Và ô nhiễm và độc hại hơn cả, là rác thải y tế với những mầm ung thư, nước nhiễm chì, nhiễm bẩn. Rác ứ đọng, ứ lại trên những kênh rạch, cống rãnh gây ra ngập lụt vào mùa mưa gây tác động đến đời sống của người dân, nhà nước, địa phương phải tốn thêm một khoản tiền bạc không nhỏ để thuê nhân công thu dọn, nạo vét, khai thông cống rãnh, ao hồ, kênh rạch. Và một thiệt thòi so với VN nếu hiện tượng xả rác còn tràn ngập là sẽ để lại tuyệt vời không tốt đẹp cho khách du ngoạn. Thử hỏi còn ai dám đến tham quan một giang sơn đầy rác ngoài phố, mùi hôi không dễ chịu, mất vệ sinh? Lúc ấy, chúng ta sẽ mất một nguồn lợi khá lớn về du ngoạn.

Vậy làm thế nào để tinh giảm được hiện tượng xả rác này. Nhà trường phối phù hợp với những ban ngành thướng xuyên nhắc nhở, tuyên truyền, kiểm tra ý thức tự giác của mọi người về việc giữ gìn vệ sinh. Nên có những hình thức khiển trách đúng mức so với những học viên có thói quen vứt rác bừa bãi. So với người dân vi phạm thì họp tổ dân phố kiểm điểm. Còn công ty nào vi phạm thì thẳng tay phạt nặng, rút giấy phép hoạt động và sinh hoạt. Tốt nhất là những cơ quan nhà nước cần tìm thấy những bộ luật thật ví dụ về vấn đề xâm hại môi trường xung quanh.

Hành vi xả rác nơi công cộng đang là vấn đề làm cho đầu đau của những cơ quan tính năng bởi mức hiệt hại của nó so với xã hội. Bảo vệ môi trường xung quanh là bảo vệ sự sống của mọi người, vì vậy mỗi người chúng ta cần phải có ý thức, thêm phần chung tay xây dựng một môi trường xung quanh xanh-sạch-đẹp.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Hình ảnh minh họa (Nguồn internet)

Mong muốn nội dung bài viết hữu ích với bạn trong việc xem thêm để làm tốt bài văn của tôi. Chúc chúng ta học tốt và tiếp tục theo dõi những bài văn hay trên Toplist.vn

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button